Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

CON TRAI - CON GÁI

Sáng chủ nhật, chẳng có việc gì vội, định "ngủ nướng" thêm tí nữa. Vừa lúc tiếng điện thoại đổ chuông. Nhất định không nghe. Tiếng tin nhắn dồn dập. Thì ra có người bạn gái mời đến ăn giỗ.
Vì phải chờ con đi học về nên đến muộn. Có người đã dùng xong, có người còn đang ăn, còn cô bạn của tôi vẫn còn loay hoay, chưa kịp ngồi vào mâm. Nhà đông con, lại tự nấu nên tất bật???
Hóa ra không phải vậy. Cái kiểu "cha chung không ai khóc" đúng là đây. Gia đình có 14 người, đủ cả con gái, con trai, con dâu, con rể nhưng ai cũng có lý do để từ từ mới đến (người ở xa nhất cũng chỉ cách 20km). Vì tổ chức giỗ ở nhà bạn tôi, nên hầu như mọi việc cô ấy đều phải lo liệu. Các ông anh cứ vô tư, các bà chị cứ mải lo cho gia đình riêng (làm như thiếu họ 1 buổi thì nhà cửa sẽ rối lên), các nàng dâu thì cứ như khách mời, đến tận giờ ăn mới xuất hiện. Đó là chưa kể phải gọi điện thoại mấy lần. Vậy mà cũng không đến đủ đâu nhé. Trong bữa ăn, một nàng dâu vô tư.... lự: "sau này má chết chắc không ai cúng má đâu, vì mấy ông con trai của má có ai ngó ngàng gì". Đắng nghẹn trong lòng.
Ăn xong, các ông anh lăn ra ngủ, các bà chị và các nàng dâu lại vội vàng ra về (không quên gói ghém thức ăn mang theo). Còn lại bạn tôi với những công việc tiếp tục phải làm.
Người Việt mình vẫn nặng lòng chuyện phải có con trai để nối dõi tông đường và thờ cúng sau này.
Trước viễn cảnh này, Người mẹ già chỉ biết thở dài.

Các cụ nói chẳng sai:
Trai mà chi, gái mà chi
Miễn là có hiếu, có nghì thì thôi
Hy vọng bạn tôi sẽ được hưởng nhiều phúc đức của ông bà
10:18 26 thg 8 2012 

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.