Thứ Ba, 29 tháng 8, 2017

NIỀM VUI NHỎ

Khi cô giáo dạy tôi nói rằng: "Không gì vui bằng khi gặp lại ai đó mà được họ chào hỏi. Và nếu được gọi tên thì lại càng tuyệt vời hơn. Một cảm giác rất lạ và sung sướng vô cùng". 
Tôi đã từng hoài nghi về điều đó. Bởi người Việt mình chẳng quen cách chào có kèm tên riêng, đôi khi có thể bị xem là thiếu tế nhị.
Cho đến khi, ở một buổi lễ trao bằng tốt nghiệp, có chàng trai trẻ, dáng cao lênh khênh tươi cười lễ phép: "Em chào cô Mai" thì tôi mới nghiệm được những gì đã lĩnh hội. Cảm xúc thật sự vỡ òa sau thoáng chốc ngỡ ngàng.
Khóa 36 ra trường, tính đến nay vừa đúng 3 năm. Quãng thời gian đó đã đủ để cho em phấn đấu có việc làm rất tốt và nỗ lực học tập để đạt được bậc đào tạo cao hơn. Điều quan trọng là em vẫn còn gọi đúng tên cô giáo. Lòng cũng thấy hân hoan.
🌼🌿💮🌿
Vâng. Giờ thì tôi đã tin. Giao tiếp ứng xử tốt sẽ mang lại một phép nhiệm màu trong tình cảm mỗi người
#ThangBay#
#Ngayvuikhoquen#

VIẾT CHO VUI

Nhiều khi bị ức chế thấy pà nụi.
Ngày lành tháng tốt, hay do ăn ở kiểu gì mà chỉ trong vòng 2 tuần đã xảy ra chuyện hi hữu: 3 bên, 4 phía rủ nhau xây nhà. Đầu tháng, nhà thèn vách bên phải chạy qua nhỏ nhẹ: sắp tới em "nàm nại" cái nhà, chỉ 1 trệt - 1 nửng - 2 nầu, cỡ 5 tháng "nà" xong, sẽ ồn ào, thông cảm nhé chị. Nó nói vậy chứng tỏ là người văn minh đấy, chứ không ừ thì cũng chả làm gì được nó. Với lại nghĩ rằng: ai chẳng có lúc này lúc khác, nên rất hớn hở đi lánh nạn 2 ngày, cho nó dỡ nhà cũ. Khi nó vừa đóng cọc xong thì nhà chế đằng sau san nền. Và sáng hôm kia thì ông cụ có miếng đất trống bên trái cúng động thổ. Tía má ơi, nhìn tình hình đã, đang và sắp diễn ra là hiểu vì sao bệnh cảm xoàng mà chữa hoài cũng chưa khỏi. Bây giờ thì đã bị bao vây giữa một đại công trường rồi. Không kể bụi bặm, tình trạng bất an và mất ngủ đã đạt đến ngưỡng báo động đỏ. Ban ngày thì đinh tai, nhức óc bởi tiếng đào xới, đục, gõ. Ban đêm phập phồng khi xe cộ gầm rú ra vào đổ nguyên vật liệu. Nhà cửa rung bần bật y như bị động đất. Thèn có nhà phía bên phải nhăn nhở: bác cứ yên chí, có gì em đền. Bác không chết đâu mà "no". Haizzx. Bác không mong mày đền, kon nhé. Bác chỉ cần mày nói thợ làm đến 5g chiều và thứ 7, chủ nhật nghỉ đi, để bác còn có đôi lúc được ở trong túp lều của mình. Chứ cứ như vầy, bác không biết đi đâu về đâu nha kon. Kon đã đẩy bác đi xa quá và sắp lạc trôi rồi đấy.
Trong khi chờ nó nghe được lời thỉnh cầu này, ra chỗ tàn dư của núi lửa trú cho yên thân.
P/s: Stt để chế độ công khai, y như kiểu "Ánh trăng nói hộ lòng tui". Hí hí 😄😊😁