Thứ Ba, 27 tháng 11, 2018

MƯA MIỀN TRUNG


MƯA MIỀN TRUNG
(Thân gửi chương trình THAY LỜI MUỐN NÓI – Tháng 6/2018)

Hơn 30 năm lập nghiệp phương xa, mỗi năm lại chồng thêm bao khắc khoải nhớ về quê cha đất tổ. Lần nào cũng vậy, nghe cô Cẩm Ly hát  “Mưa chiều Miền Trung” của nhạc sĩ Hồng Xương Long, đến cái đoạn:
“Miền Trung nước lên đau lòng xa rồi người em
Ơi! Quê hương man mác buồn
Chiều miền Trung mưa tím bến sông“
là lòng mình lại nao nao, quá đỗi thương bà con quê nhà (trong đó có những người thân yêu, ruột thịt của mình) và thấy khóe mắt cay cay.
Cũng do giọng cô ca sĩ quá ngọt, còn ca từ thì da diết khó tả.
Bình Định, quê mình, “Miền Trung đất bồi phù sa”, nhưng người dân nơi đây vẫn “gian khổ nhiều đời qua”, bởi mảnh đất này luôn phải hứng chịu nhiều khắc nghiệt của thiên tai, khí hậu. Chưa năm nào có một mùa bình yên trọn vẹn. Hết khô hạn lại bị mưa lũ bủa vây.
Mưa Miền Trung không lãng mạn kiều “lất phất bay bay”, cũng không đỏng đảnh “chợt đến rồi chợt đi”. Đã vào mùa thì mưa cứ dai dẳng, triền miên. Nói như ông bà ta: “mưa thối đất, thối cát”. Đáng lo ngại, kèm theo mưa là lũ. Mưa tiếp mưa, nên lũ chồng lũ. Có khi chỉ qua một đêm, mưa lũ ập về đã cào xới và nhấn chìm toàn bộ cơ nghiệp của cả một đời người tạo dựng; đau lòng hơn là đã cướp đi những mạng sống và phá nát nhiều mái ấm gia đình. Dõi tin qua các phương tiện truyền thông, tâm can mình như bị cào xé vì không thể dửng dưng khi bắt gặp hình ảnh các cụ già run lẩy bẩy ngồi trên nóc nhà mà nước dâng cũng đã mấp mé bàn chân; những ánh mắt đau khổ, tuyệt vọng tìm kiếm người thân mất tích hoặc vẻ mặt thất thần, mệt mỏi do sức tàn sau bao đêm thức trắng, sau bao ngày vật lộn trong sự “phẫn nộ” của thiên nhiên. Và có cả những lo lắng cho những ngày tiếp theo sẽ là “màn trời chiếu đất”, bệnh tật…
Nói về mưa miền Trung, nếu mình không nhắc đến những nghĩa tình sâu nặng của tinh thần “bầu ơi thương lấy bí cùng” thì vô cùng thiếu sót. Sau mỗi trang tin cập nhật tình hình mưa lũ là vô vàn những lời kêu gọi giúp đỡ, cứu trợ, sẻ chia. Cảm động lắm! Giữa cái đói, cái lạnh, cái thiếu thốn, nan nguy… vẫn luôn nồng ấm tình người, thiết tha hướng về Miền Trung, ủng hộ cả vật chất lẫn tinh thần.
Mưa sẽ ngừng. Nước lũ sẽ lui. Những đau thương mất mát rồi cũng dần nguôi. Nhưng mình nghĩ: Mưa_Miền_Trung không phải là chuyện của một thời đã qua, mà còn là chuyện của nhiều năm sau nữa. Làm thế nào để những thảm cảnh mà thiên nhiên gây ra không còn tái diễn luôn là điều day dứt không nguôi.
Miền Trung ơi! Đau đáu một nỗi niềm.

P/S: Mình có một ước muốn nho nhỏ: được nghe cô Cẩm Ly hát “Mưa chiều Miền Trung” tại khán phòng của nhà hát trong chủ đề MƯA. Và mong ước mơ ấy trở thành sự thật. (Hihi)






ĐI VỀ PHÍA AN YÊN


YÊN (không phải YÊU) là chủ đề của Thay lời muốn nói vừa diễn ra đêm qua (10/5/2018).

Ẩn sau từng lá thư là một câu chuyện đời với sự pha trộn đa sắc màu. Niềm vui – nỗi buồn, hạnh phúc – khổ đau trong tâm tư, trong khúc quanh tình cảm, trong vấn đề về sức khỏe, trong các mối quan hệ giao tiếp…. cứ đan xen và day dứt. Mỗi người một tâm trạng và góc khuất riêng, chẳng ai giống ai: nếu như người này chọn im lặng như một giải pháp để được “yên”, thì người khác lại quyết định buông để mong nhẹ gánh ưu phiền; hoặc cũng có người đang ngổn ngang nỗi lòng giữa đôi bờ chống chếnh, đợi một lời chia sẻ, động viên.

Cuộc sống dài. Đời vốn thăng trầm. Lòng người thì rộng lớn. Sống nhanh, sống chậm hay sống như thế nào cũng chẳng bằng sống thật với cảm xúc của chính mình.
Có phải vậy không?

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

CÓ NHỮNG NGÀY BÌNH DỊ ĐẾN GIẢN ĐƠN


💐🏵️☘️🌹🌳🌺🌼🌿
Ngày đẹp trời, thong dong trên con đường rợp bóng cây xanh. Nắng sóng sánh vắt ngang thảm cỏ và gió tung tẩy đùa nghịch thổi tóc. Nhịp bước chậm giữa một sáng bình yên, trong trẻo, đủ để đôi lúc thoáng gặp những ánh nhìn khẽ chạm nhau, nở nụ cười đồng điệu!
Lặng lẽ, bâng khuâng và xao xuyến... Cuộc sống vẫn đẹp dịu dàng như thế đó.

LANG THANG CÙNG THÁNG TÁM

🍁🌿
8:8_8.8.18
Tháng Tám về bồng bềnh tóc bay bay
Vương sợi nắng, nghe hồn say đến lạ
Ai giỡn gió để mây trời nghiêng ngả
Nhẹ đơm bông, môi thắm nét hoa cười
👭🌷🌿💖
Tháng Tám về lại man mác bồi hồi
Tim xốn xang, lang thang miền ký ức
Một tháng Tám nồng nàn niềm cảm xúc,
Hương trở mình, thơm ngát một mùa thu🍁
🌹🌹🌹🌹🌹

LÝ SỰ

LÝ SỰ (Lúc 8:8_28.8.2018)
😝😍😄
Một mình.
Nghĩ về những điều cũ, những điều chưa kịp làm và cả vô vàn cảm xúc chưa thốt thành lời…
Tự nhủ lòng: hãy bớt dào dạt một chút (đừng như con sóng xô bờ) để gói trọn khoảng yên bình và để hiểu rằng trong mạch chảy của sự sống, đôi lúc cũng cần phải chậm lại, dành đôi phút nghe tiếng biển rì rào.
Chậm mà không hời hợt để ngẫm về những gì đã qua.
Chậm để nuôi dưỡng nhịp đập của con tim mình.
Chậm để phân biệt rõ đâu thực sự là cốt lõi và đâu chỉ là giây phút thoáng qua…
🚸🚫
Chậm để tĩnh tâm. Chậm để… không vội vã.

THÁNG 9 NÁO NỨC MÊNH MANG

 
🌺🌿🌷🏵️🌳🌼🍀
Tháng 9 dịu dàng trong hương thu. Giữa muôn ngàn xanh tươi của cây lá non tơ óng ả là sắc đỏ cờ hoa và âm thanh rộn rã của ngày khai trường. Bâng khuâng ngược về năm tháng cũ với vô vàn xốn xang, bồi hồi của ngày "đầu tiên đi học". Đầy bỡ ngỡ, rụt rè vì lạ lẫm, vì lo sợ vẩn vơ. Mấy mươi năm rồi mà vẫn vẹn nguyên những náo nức mênh mang. 
👣🌞
Theo một diễn biến khác, hôm nay, những học trò của bà giáo Mai Mai đã chính thức trở thành tân cử nhân (Chờ ngày vinh quy bái tổ). Này là KS19A và đây là QT19A.
Cảm xúc nào cũng vỡ òa.
Ngày tháng qua nhanh. 3 năm chẳng phải quãng thời gian dài, nhưng đủ để cho các em hoàn thành nhiều ước mơ và khát vọng. Trên hành trình đi tới, bao nhiêu việc diễn ra là có bấy nhiêu khoảnh khắc khó phai được lưu giữ. Bởi chứa đựng trong đó là nét hồn nhiên, sự tươi trẻ và tinh thần của một thời thanh niên sôi nổi, sống có nhiệt huyết, có đam mê, dám nghĩ, dám làm và đã làm rất tốt. Hãy cùng nhau gói ghém một thời (có thể là hàng loạt hình ảnh, một vài đoạn clip, nhưng cũng có khi là những gì không hiện hữu, mãi in đậm trong tâm trí mỗi người) với vô vàn ân tình ấm áp, thân thương.
Những kỷ niệm đẹp được dõi theo từ trái tim, nhất định không bị mất đi, không bị lãng quên hay bị phôi pha bởi mưa nắng.
💝💞
Thương mến!

NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC

Mai Mai đang ở cùng với Kevin Tăng.
23 Tháng 9

(LỜI YÊU THƯƠNG CHO SINH VIÊN KHÓA MỚI - K22)
💞📚
Ngày đầu tiên đi học tại một thành phố xa lạ, chẳng giống cái thưở lên 3, lên 5 được mẹ dắt tay đến trường. Chỉ một mình.
Ngày đầu tiên đi học. Không ngừng trấn an Cha Mẹ bằng giọng rưng rưng “con không sao đâu ạ!” và vội cúp điện thoại ngay vì sợ nhớ nhà rồi khóc.
Ngày đầu tiên đi học. Giữa chốn phồn hoa đô hội, cảm thấy trống trải, dễ tủi thân và lo lắng trước bao điều phiền phức. Rồi cũng phải học cách tự giải quyết hàng ngàn vấn đề.
Ngày đầu tiên đi học, xa gia đình và người thân, mới nhận ra rằng: chẳng nơi đâu bằng nhà, vì ngoài kia là vô vàn áp lực sẽ phải đối diện.
🌳🌞📙🖋️
Nhưng
Dù gì đi nữa thì ngày đầu tiên đi học vẫn luôn luôn phấn chấn, đầy háo hức với những hứa hẹn tươi đẹp ở phía trước. Và những ngày được đi học đều rất rất vui. Hãy cứ trải nghiệm để có những ngày tháng ý nghĩa nhất trong quãng thời gian đi học xa nhà nhé!
Tất cả vừa là thử thách, vừa là cơ hội để bạn tự lập và trưởng thành hơn đó.
Một năm học mới, một khóa học mới đã khởi động. Hãy sẵn sàng.
P/S: Chưa có hình khóa mới, xin mượn khung cảnh buổi lễ khai giảng hôm qua cùng với em sinh viên Kevin Tăng chuẩn bị nhận bằng tốt nghiệp. Nhân tiện tranh thủ ké cái hình "cô giáo em KHÔNG TRẺ, thường nghiêm khắc với em". 🤣😃😃😃😅😅😋

VỀ TRƯỜNG XƯA



Đại học Tổng hợp TP.HCM
📙🖋️📚
Tôi trở về, thăm lại mái trường xưa
Vẫn lối cũ, chốn quen ngày đến lớp
Rộn rã đùa, tiếng cười vương nhịp bước
Ngút mắt tìm những ký ức bâng khuâng
🏚️📒
Tôi trở về, mang nhung nhớ mênh mông
Nét mực tím, bảng đen, dòng phấn trắng
Gió tháng Mười vờn tóc ai trong nắng
Tuổi học trò, thanh xuân mãi không phai
🌺☘️🏵️🌿
Tôi cùng bạn lại vun đắp tương lai
Ươm khát vọng cho vườn xuân ngào ngạt
Gieo ước mơ cho đời vang câu hát
Đẹp tâm hồn, tươi sáng những ngày mai