Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

BÌNH YÊN MỘT CHỐN

 đang  cảm thấy BÌNH YÊN MỘT CHỐN.
Lại ngao du về làng. Chẳng phải chốn sinh ra, cũng không phải là nơi nuôi dưỡng lớn lên, nhưng nhìn đâu cũng thấy bóng dáng quê nhà.
Đã sang tiết xuân mà khí trời vẫn còn tê tái. Mưa nghịch mùa làm ướt sũng cả bầu trời. Gió lùa trên cánh đồng, len lỏi qua từng ngõ ngách, ào vào những ngõ nhỏ quanh co, về bên giếng nước và dừng trước hiên nhà. Ngay bậu cửa, những câu chuyện cứ nối tiếp nhau tưởng như chẳng thể nào dứt được. Rồi tiếng cười nói, tiếng gà quang quác, tiếng chó sủa vu vơ, tiếng hàng tre xào xạc.... như xua tan giá lạnh, gác lại mọi ưu phiền.
BÌNH YÊN CỦA MỘT MẢNH LÀNG

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

MỘT THOÁNG


 đang  cảm thấy Thật bối rối khi có thêm vài chục "đứa" xin làm con nuôi tại Cao Đẳng Kinh Tế Đối Ngoại TP.HCM.
Em lại về với góc nhỏ của em thôi
Có thể vì em, hay chẳng vì điều gì khác
Muốn được an nhiên trong trời chiều nắng nhạt
Để đón bình yên trở lại mỗi đêm về.

EM



Hãy yên lòng đứng nơi ấy đợi anh!
Anh sẽ đến nhanh, nhé em! Đừng vội.
Thoáng lúc nào thấy đôi chân mệt mỏi,
Em cứ ngồi, anh sẽ tới gặp em.😍


(Em là ai thế?!?!?!)

NHỚ MỘT MÙA HỘI THAO

Đang  cảm thấy Cười đau cả ruột tại Sân Vận Động Thống Nhất (Tp.Hồ Chí Minh).
Chưa bao giờ bóng đá lại có sức cuốn hút đến thế, nhất là bóng đá mini nữ. Bởi vì nó quá vui, quá dễ thương và có quá nhiều điều bất ngờ mà CHỈ CÓ Ở BÓNG ĐÁ CỦA CÁC CÔ GIÁO TRƯỜNG TUI.
Chuẩn bị khai mạc, ban tổ chức không thấy bóng dáng một cầu thủ nữ nào. Hỏi ra thì mới biết các cô ấy còn đang... làm đẹp. Vào đội hình, trong lúc chờ tuyên bố lý do là "hoạt cảnh" chụp hình với đủ các kiểu tạo dáng.
Vui không thể chịu nổi là sau khi 2 đội thi đấu đã chào sân và bắt tay nhau, thì việc tiếp theo sau hồi còi của trọng tài không phải đá bóng mà là... tiếp tục chụp hình. Mỗi đội xúm nhau trên phần sân của mình, hết "tự sướng" lại nhờ người bấm máy hộ, mặc kệ tiếng loa thông báo giờ thi đã bắt đầu.
Sân vận động như một ngày hội khi cổ động viên cũng nhảy vào chụp hình chung, Tiếng cười như phá vỡ cả không gian và tưởng chừng không thể dứt được cho đến khi có ai đó ném quả bóng vào sân.
Đây là những hình ảnh chộp nhanh như một "minh chứng"
Hihi, sau trận đấu, ai cũng bơ phờ, nên không ghi hình nhé, bởi MỖI KHI XUẤT HIỆN TRƯỚC CÔNG CHÚNG THÌ PHỤ NỮ NHẤT ĐỊNH PHẢI ĐẸP
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận

CON YÊU CỦA MẸ

đang  cảm thấy Tâm trạng khó tả với món quà 20/11 độc đáo tại Ngôi Nhà Chỉ Có Sách Và Tài Liệu Ngâm Cứu.
Đường vinh quang không trải hoa hồng.
NÓ chinh phục "đỉnh cao" không phải bằng sự leo trèo của đôi chân. Từ những sách vở, tài liệu mang về mỗi ngày một nhiều hơn, từ những miệt mài khám phá chân trời mới với niềm say mê, thích thú..., NÓ đã được vinh danh và đội vòng nguyệt quế với lời nhận xét vô cùng ấn tượng: "CHIẾN THẮNG ĐẦY THUYẾT PHỤC, BAN GIÁM KHẢO KHÔNG THỂ BÀN LUẬN GÌ THÊM"
🌸🌿🌷
NÓ lại âm thầm và đầy quyết tâm hướng tới một đích mới.
CÔ GIÁO SUỐT ĐỜI của NÓ mãi luôn truyền năng lượng và dõi theo NÓ trên mọi nẻo đường. 😆😘👏🎵

ĐÔNG





Phố mùa này đông đã bắt đầu sang
Buông vội vàng, nắng hanh hao ngập lối
Năm hết rồi, một người đi, người đợi
Để ưu tư, trăn trở cứ đong đầy.
Ngày ngóng nhìn về nơi ấy chân mây
Rồi đêm đêm nghe heo may thổn thức
Phố vẫn thế, tím cả vùng ký ức
Lạnh đầu mùa man mác gió ngoài hiên.
......
Nghe nhè nhẹ một chiếc lá rơi nghiêng....
T3.06.12.2016
MM

KHÔNG ĐỀ


Em nhớ người, người cũng nói nhớ em.
Nhưng hai nhớ chẳng hòa thành một mối
Em thế đó, vẫn ngây thơ nông nổi
Cứ nặng lòng với ký ức liêu xiêu.
Nồng nàn trao, đã phai nhạt đi nhiều.
Tên em đó, người cũng không còn nhớ
Tỉnh cơn mê sau bao lời hẹn hứa
Loạn nhịp thôi mà, nào đâu phải yêu thương 😠
28.12.2016

BÂNG KHUÂNG CHIỀU CUỐI NĂM

đang  cảm thấy Đứng giữa hai bờ cũ - mới, xa - gần, nhớ - quên.

🎶🎉
Tần ngần trước tờ lịch cuối, thấy tháng ngày cứ mải miết qua như chẳng chờ đợi ai.
Một năm mới lại đến với những tâm trạng đa chiều. Giữa dòng đời tấp nập ngược xuôi, trong khi người này háo hức chờ đợi thì người kia vẫn đang loay hoay với những dư âm ngày cũ.
Lưu lại vài dấu ấn 2016 để lắng đọng những khoảnh khắc chợt đến rồi đi với đầy đủ các cung bậc cảm xúc. Sự hối hả, cập rập khi tiễn một năm sắp qua xen lẫn cái rạo rực, thong dong khi chuẩn bị đón năm mới...., chắc hẳn sẽ làm cho ai nấy đều cảm thấy lòng mình bâng khuâng khó tả.
Một thời điểm với những cột mốc đặc biệt - Cuối ngày, cuối tuần, cuối tháng, cuối năm - khép lại, để mở ra một khung trời mới. Cần lắm: được yêu thương, được chia sẻ và được cống hiến nhiều hơn nữa cho cuộc sống này, trong đó có chính mình.
Nghe tiếng lá thì thầm ngoài song cửa
Xao xuyến hồn ta..... XUÂN MỚI đến rồi!
#2016 con Khỉ đi 🐵
#2017 con Gà đến 🐔

THÁNG GIÊNG VỀ

đang  cảm thấy XUÂN ĐANG ĐẾN BÊN EM.
5 Tháng 1

÷÷¥÷÷^^÷÷¥÷÷
Tháng Giêng về! Bầu trời xanh ngát xanh
Em cùng Anh say những ngày thi vị
Kệ sau lưng những ánh nhìn đố kỵ
Của người đời không hiểu thấu tình yêu.
💑
Tháng Giêng về! Thoảng làn gió trong veo
Mang theo nắng, ươm thắm chồi lộc biếc
Em bên Anh giữa chiều xuân náo nhiệt
Nghe thầm thì nhịp đập của đôi tim.
💕💝
Tháng Giêng về! Anh hãy ngước nhìn xem
Qua lạnh giá, chim ríu ran kết tổ
Em bên Anh, chẳng sợ gì giông tố
Lời ngọt ngào, bao chan chứa đắm say.
🎆🌸
Tháng Giêng về cho tay ấm bàn tay
Cái ôm nhẹ, đủ chở che níu giữ
Có anh rồi, em không còn lạnh nữa
Đem yêu thương, Xuân đang đến kìa rồi.
#Xuanyeuthuong
05.01.2017

NGÀY CUỐI NĂM

đang  ĐẤT TRỜI VÀO XUÂN 😅 tại Sài Gòn Ơi Cả Nước Vẫy Chào.

Ngày cuối năm vẫn như bao ngày bình thường với đủ 24 tiếng, nhưng dường như vì có chút gì đó dùng dằng, níu kéo mà cảm giác trôi nhanh đến lạ.
Ngày cuối năm, chẳng nỡ xé bỏ tờ lịch như thường lệ vì sợ cuốn đi những điều chưa kịp làm và cả vô vàn cảm xúc chưa nói thành lời. Ngoài đường, dòng người vẫn chen đặc, hối hả mang theo bước chân gấp gáp.
Ngày cuối năm, khoảng cách giữa năm cũ và năm mới, giữa những gì đã qua và những điều sắp tới, giữa gần và xa, giữa những cảm xúc đa chiều khó gọi thành tên… như không còn giới hạn. Bỗng thấy mọi thứ náo nhiệt vô cùng!
Ngày cuối năm, phố rộn ràng trong những tia nắng đầu ngày còn lảng bảng sương sớm, uống trọn những ánh nhìn. Hít căng lồng ngực đón vị tinh khôi của gió mới; ủ trong lòng bàn tay ly cà phê, lắng nghe từng giọt tí tách chạm đáy... thấy lòng như lắng lại để gói trọn cảm xúc yên bình khi một vòng tuần hoàn sắp khép…
Ngày cuối năm, gói gém tất cả những điều rất cũ của ngày hôm qua; sẽ thôi nhớ về những trăn trở đã ngủ yên một góc nào đó trong trái tim còn lộn xộn để ĐÓN LẤY NHỮNG AN NHIÊN và mỉm cười đặt niềm tin cho lựa chọn ngày mai.
Ngày cuối năm, vẫn đếm từng phút giây được trở về nơi ấy, một nơi dù có đi hết cuộc đời vẫn khao khát tìm lại. Đó là cội nguồn của yêu thương.