Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

NGÀY CUỐI NĂM

đang  ĐẤT TRỜI VÀO XUÂN 😅 tại Sài Gòn Ơi Cả Nước Vẫy Chào.

Ngày cuối năm vẫn như bao ngày bình thường với đủ 24 tiếng, nhưng dường như vì có chút gì đó dùng dằng, níu kéo mà cảm giác trôi nhanh đến lạ.
Ngày cuối năm, chẳng nỡ xé bỏ tờ lịch như thường lệ vì sợ cuốn đi những điều chưa kịp làm và cả vô vàn cảm xúc chưa nói thành lời. Ngoài đường, dòng người vẫn chen đặc, hối hả mang theo bước chân gấp gáp.
Ngày cuối năm, khoảng cách giữa năm cũ và năm mới, giữa những gì đã qua và những điều sắp tới, giữa gần và xa, giữa những cảm xúc đa chiều khó gọi thành tên… như không còn giới hạn. Bỗng thấy mọi thứ náo nhiệt vô cùng!
Ngày cuối năm, phố rộn ràng trong những tia nắng đầu ngày còn lảng bảng sương sớm, uống trọn những ánh nhìn. Hít căng lồng ngực đón vị tinh khôi của gió mới; ủ trong lòng bàn tay ly cà phê, lắng nghe từng giọt tí tách chạm đáy... thấy lòng như lắng lại để gói trọn cảm xúc yên bình khi một vòng tuần hoàn sắp khép…
Ngày cuối năm, gói gém tất cả những điều rất cũ của ngày hôm qua; sẽ thôi nhớ về những trăn trở đã ngủ yên một góc nào đó trong trái tim còn lộn xộn để ĐÓN LẤY NHỮNG AN NHIÊN và mỉm cười đặt niềm tin cho lựa chọn ngày mai.
Ngày cuối năm, vẫn đếm từng phút giây được trở về nơi ấy, một nơi dù có đi hết cuộc đời vẫn khao khát tìm lại. Đó là cội nguồn của yêu thương.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.