Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

HOÀI NIỆM


 Ước gì gặp lại ngày xưa.
Thời gian trôi, để bây giờ xa xăm.
Mới mà… đã mấy mươi năm.
Trưng Vương trường cũ – nhớ mong ngày về!


Ngỡ đang đứng giữa trưa hè
Sân trường phượng đỏ, tiếng ve gọi bầy.
Lớp học xưa hãy còn đây
Ngói hồng nay đã phủ đầy rêu phong.


Con luôn ghi đậm trong lòng
Câu Kiều lắng đọng giọng ngâm của thầy.
“Một đời người, một rừng cây”1
Trồng bao thế hệ, hôm nay trưởng thành.


Hoa râm thay mái tóc xanh
Cho con vững bước tiến nhanh vào đời.
Con luôn tâm niệm một lời
Công ơn dạy dỗ suốt đời khắc ghi.

LỜI THẦY CÔ MÃI MÃI VẪN NHỚ!




Có lần, tình cờ tôi được nghe một bài hát với giai điệu và ca từ rất tha thiết, chân tình, giàu hình ảnh như một câu chuyện kể:
“Lời Thầy Cô, mãi mãi vẫn nhớ, mãi mãi vẫn nhớ ghi trong cuộc đời,
Những Công ơn năm xưa đã cho ta hôm nay, ngày mai”[1]
Tôi đã lắng nghe bài hát ấy với một cảm xúc lạ. Những ca từ trong trẻo, đong đầy nhiều kỷ niệm ngỡ như một tiếng vọng xa xưa, gợi nhớ trong tôi về những Thầy Cô giáo của mình.  
Người Việt Nam luôn nêu cao tinh thần tôn sư trọng đạo mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay: "Nhất tự vi Sư, bán tự vi Sư", “Không Thầy đố mày làm nên”. Ai cũng đã từng một thời cắp sách tới trường. Và trên bước đường sự nghiệp, công danh không thể vắng hình bóng người Thầy. Chính Thầy Cô đã trang bị cho học sinh những kiến thức để làm hành trang bước vào đời, chắp cánh cho những ước mơ được bay cao. Những bài học của ngày hôm qua, có khi đến tận hôm nay tôi mới thấu hiểu hết. Đúng là học trò đâu chỉ trưởng thành bằng nguồn kiến thức và người Thầy cũng đâu chỉ dạy cho học sinh giải toán, làm văn. Thầy Cô còn gửi gắm muôn vàn tâm tình, truyền cho học sinh nhiều điều thiêng liêng, kỳ diệu khác.
Thuở ấu thơ, từ những ngày đầu đi học, chúng tôi đã được Thầy Cô uốn nắn từng nét chữ, giảng giải cho biết thế nào là “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” hay “Công Cha như núi Thái Sơn. Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra”... Những bài học đầu tiên về lễ nghĩa, về đạo làm người ấy không thể phai mờ trong ký ức.
Tôi đã được đi nhiều, thấy nhiều, nghe nhiều và cũng đã học được nhiều điều trong cuộc sống, nhưng duy chỉ có một điều tôi vẫn chưa thực hiện được là nói lời cảm ơn đến Thầy Cô giáo cũ. Chính sự ngại ngần này đã khiến “người học trò nhiều tuổi” trăn trở suốt bao năm qua mỗi khi nhớ về Thầy Cô giáo của mình. Và thật lạ, mỗi khi nhớ về Thầy Cô, hình ảnh sâu đậm nhất trong miền ký ức của tôi chính là bóng dáng người Thầy với tấm lòng bao dung, sống thanh bạch, giản dị rất “đời thường”: áo sơ mi sờn bạc, chiếc cặp đã phai màu theo năm tháng, chiếc xe đạp cũ và đôi mắt hiền sau cặp kính trắng. Những hôm trời mưa như trút nước, Thầy trùm mảnh ni lông che vừa đủ chiếc cặp trong giỏ xe và hai vạt áo. Giáo án thì khô mà lưng áo Thầy lại ướt!
Nhớ về Thầy, tôi không thể nào quên những ngày mưa rả rích, Thầy thương học trò không có áo mưa nên ở lại chờ khi mưa tạnh mới yên tâm ra về. Chẳng biết từ bao giờ, Thầy đã trở thành người bạn đồng hành cùng chúng tôi.  Mấy mươi năm rời xa mái trường phổ thông, hình ảnh đẹp tôi mang bên mình vẫn là hành động Thầy cúi chào học sinh khi ngày đầu đến nhận lớp.
Biết bao thế hệ học trò đã lớn lên, trưởng thành hơn từ những bài học không lời quý giá như thế. Những bài học không có trong giáo án, chỉ bắt gặp ở trang sách của cuộc đời, cho nên dù thời gian có lật sang bao nhiêu trang đi nữa… vẫn cứ đẹp, cứ sáng ngời ý nghĩa cao cả.
Tôi nhớ đến Thầy Cô – những nhà giáo tận tâm – bằng sư thành kính. Những kiến thức sách vở mà Thầy Cô dạy có thể sẽ mai một theo thời gian, nhưng lời Thầy Cô dạy học sinh cách sống cho trọn đạo hiếu, sống sao cho có ý nghĩ thì chẳng thể nào phai nhạt. Thầy Cô đã dạy cho học sinh rất nhiều điều ngoài trang vở. Chúng tôi đã được nghe kể về những nỗi niềm “khát chữ” của thế hệ Thầy Cô. Thầy Cô chỉ biết lấy việc học làm niềm vui, làm đích vươn lên để thoát nghèo, thoát khổ và để sống cho đáng sống với tư cách làm người.
Lời Thầy Cô, tôi mãi mãi vẫn nhớ: “Sống trên đời phải có niềm tin và nỗi sợ”. Và từ bài học “ngoại khóa” ấy, tôi biết sợ ánh mắt thất vọng của người thân mỗi khi tôi không đạt được kết quả tốt để càng cố gắng vươn lên. Những khi lạc mất niềm tin, tôi nhớ đến câu chuyện về cuộc đời Thầy. Dù cuộc sống còn lắm khó khăn nhưng lúc nào Thầy cũng lạc quan, thỉnh thoảng còn hóm hỉnh: “rên hèn, van yếu đuối”[2]. Từ bài học thầy dạy, tôi thực sự hiểu rõ: “Không có niềm tin thì làm việc gì cũng khó thành công” và thầm cảm ơn Thầy Cô đã cho tôi biết tin yêu vào cuộc sống, đã dìu dắt để tôi hiểu tình người mang đầy ý nghĩa và cho tôi nhìn rõ trong mỗi người đều tiềm ẩn những vẻ đẹp cùng khả năng riêng, quan trọng là biết phát hiện và phát huy nó. Tôi hiểu đó là những lời khích lệ để chúng tôi – những học trò của Thầy Cô - luôn vững vàng, cứng cáp trên đường đời. Thầy Cô cũng đã truyền cho chúng tôi một niềm tin mãnh liệt vào chính bản thân mình để khơi dậy ngọn lửa của lòng đam mê, biết rèn luyện để mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn với bản thân mình. Tôi đã từng mặc cảm, tự ti vì gia đình mình nghèo; sợ sệt vì không có một sức khỏe bình thường như các bạn. Giữa những hoang mang, lo lắng, tôi đã kịp nhận được sự quan tâm, động viên của Thầy Cô: “Cuộc sống sẽ có ý nếu biết lấy nghịch cảnh để mài dũa bản thân”. Khi tôi chùn bước hoặc có lúc không thể làm được một việc gì thì bàn tay ấm áp của Thầy Cô lại nhẹ nhàng nâng đỡ, truyền cho tôi thêm nghị lực: “Khi người ta sống hời hợt, thiếu tự tin thì làm việc gì cũng khó thành công”.Với riêng tôi, đó là những lời yêu thương xuất phát từ trái tim người Thầy, người Cô chân chính, dõi theo cả đời mình. Đến bây giờ, bước chân tôi đi có lúc vững vàng, có khi chệch choạc, vội vã hay ngập ngừng, … thì những tình thương mà Thầy Cô đã trao cho ngày nào chính là kim chỉ nam để hướng tôi đi đúng đường.
Thầy Cô – hai tiếng thân thương tôi mang trong tim suốt cuộc đời. Dẫu có đi hết chiều dài của cuộc sống, tôi vẫn chưa đi hết lời Thầy Cô chỉ dạy. Nếu có ngày được bước lên đài vinh quang thì tôi mãi luôn ghi nhớ người nâng bước cho tôi trên từng bậc thang là đôi tay không bao giờ mệt mỏi của các Thầy Cô. Cái ngày xưa của một thời kỷ niệm đã qua đi, sẽ không bao giờ quay lại nhưng những hồi ức về một thưở đến trường nhận được sự chỉ dạy ân cần của Thầy Cô sẽ không bao giờ phai nhòa trong mỗi học sinh. Thầy Cô đã dìu dắt chúng tôi, dạy chúng tôi học cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng: “chấp nhận bài thi bị điểm thấp còn vinh dự hơn gian lận trong thi cử”. Thầy Cô cũng dạy chúng tôi biết quý thời gian, trọng chữ tín, chỉ cho chúng tôi phương cách sống để giữ lòng trong sạch, nhắc nhở chúng tôi rằng: “Tính cách là những gì ta có được từ môi trường nuôi dưỡng, giáo dục” và “lỗi lầm lớn nhất mà con có thể mắc phải chính là mất thời gian để biện hộ cho lỗi lầm của mình”. Thầy Cô ơi! Bao nhiêu năm qua, học sinh của Thầy Cô vẫn luôn tâm niệm: “Không gì sưởi ấm cho ta bằng lửa tự trọng trong tâm hồn”. Thầy Cô đã truyền cho chúng tôi sự kiên nhẫn, niềm vui của việc đọc sách, hướng cho chúng tôi tiếp cận những giá trị nhân văn để có những trải nghiệm cuộc sống và biết cảm nhận số phận con người: “Không được chế giễu nỗi đau của người khác, biết cư xử tốt với mọi người bắt đầu bằng việc nghĩ về điều tốt của họ”. Không ai trong lớp quên được mỗi khi giao những bài tập làm thêm, Thầy luôn gửi kèm một lời nhắn nhủ: “Ai chưa hiểu thì hỏi nhé!”. Ngắn gọn và bình dị là thế nhưng chan chứa biết bao tình thương. Như được dịp, cả lớp cứ nhao nhao lên: “Thầy ơi, cho em hỏi”, “Thầy ơi, sao lại thế”, “Thầy ơi, giúp em”, “Thầy ơi, Thầy ơi”…khiến Thầy phải nói không ngừng nghỉ. Đâu chỉ có thời gian chạy, Thầy cũng mệt nhoài vì chạy theo từng thắc mắc của chúng tôi ngay cả khi đã quá giờ ăn trưa. Chính vẻ đẹp tâm hồn, nhân cách cao cả của Thầy Cô là một tấm gương sáng để học sinh soi vào, chiêm nghiệm và tự hoàn chỉnh mình.
Thời gian trôi qua, giờ ngẫm lại mới thấy thấm thía: “Bước chân đi hôm nay, có ai quên đôi tay người xưa”[3]. Thầy Cô đã gieo hạt giống tri thức, thắp sáng trí tuệ, nuôi dưỡng tâm hồn, truyền ngọn lửa tinh thần… để chúng tôi mạnh dạn bước tiếp và trở thành người có ích. Qua nhiều năm tháng, có ai đếm được bao nhiêu “chuyến đò” Thầy Cô đã chở? Bao nhiêu ước mơ, khát vọng đã được Thầy Cô chấp cánh để vươn lên? Chỉ biết rằng, dù tóc đã bạc, mắt không còn tinh anh nhưng Thầy Cô vẫn luôn giữ vững tay chèo, hết lòng cống hiến cho sự nghiệp “trồng người”. Bởi, với Thầy Cô: “Thành công trong đời người làm nghề giáo không phải là một thành quả hữu hình nhưng có một giá trị lớn lao không vật chất nào sánh bằng, đó  chính là sự trưởng thành, lớn khôn về học vấn và nhân cách, phẩm chất của lớp lớp học trò”.
 Tất cả chúng tôi đều cảm nhận sâu sắc những ngày tháng được Thầy Cô dạy bảo là những ngày hạnh phúc và vui nhất của lứa tuổi học trò. Niềm vui, niềm hạnh phúc ấy kết thành những kỷ niệm về tình nghĩa thầy trò, mãi mãi sáng đẹp và đáng trân trọng biết bao. Muốn cảm ơn Thầy Cô thật nhiều, nhưng làm sao kể hết ân tình và cũng không thể viết thành lời chúc cho đầy đủ và tròn trĩnh được, vì công lao và sự đóng góp của Thầy Cô trọn vẹn hơn rất nhiều. Niềm kính yêu trân trọng đó, lớp lớp học sinh của Thầy Cô ngày hôm qua, hôm nay và mãi mãi về sau luôn khắc ghi:
"Nghĩa Thầy Cô một đời không trả hết
Dẫu đời con qua mấy nhịp cầu”
Với công việc thầm lặng, khó nhọc nhưng vô cùng cao cả, vinh quang, Thầy Cô giáo - dù ở đâu, trong bất cứ thời đại nào – cũng luôn luôn phải được trân trọng, tôn vinh. Tôn kính người Thầy không chỉ là nghĩa vụ mà còn là nghĩa cử cao đẹp của mỗi người học trò và của xã hội. Phát huy truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc không phải chỉ trong một ngày mà trong mỗi ngày của cuộc đời chúng ta.
Ngày Hiến chương Nhà giáo đang đến rất gần. Những bài hát ca ngợi, tri ân Thầy Cô lại rộn ràng vang lên.

Khoa Quản trị Kinh doanh 20/11/2012
(Bài viết đăng trên tập KTDN số 6 chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam) 

[1] Ca khúc: Lời Thầy Cô – Sáng tác: Nguyễn Đức Trung
[2] Trích một câu trong thơ Tố Hữu
[3]  Ca khúc: Lời Thầy Cô – Sáng tác: Nguyễn Đức Trung

THU VỀ TRONG NỖI NHỚ....



Sáng thc gic nghe mùa Thu giăng li
t
ng git bun như ni nh riêng mang
Chi
ếc lá Thu úa vàng rơi xung vi,
đ
git mưa thm không chút ng ngàng
Bên phòng vng nhc vang su như gi
Thu đã v, thêm mùa na, li Thu
Tiếng mưa bun ngoài hiên như mun nói
li mt mùa nc n tiếng lá ru...

T
nh cơn mơ, sương mù dy mây ph
đ
trong lòng hình cũ gi vang lên
Nh
Thu nào trong mưa cùng nhau trú
mà Thu này sao ai n
lãng quên
Sáng mùa Thu cht tên ai nh li
k nim nào in trãi mt thi yêu
Sáng Thu bun đ ngàn năm nh mãi
Thu li v...cho nhung nh thêm nhiu...!!

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

KHAI BÚT


Viết trang nhật ký điện tử (blog) đầu tiên vào một buổi chiều muộn cuối tuần của một ngày gần hết năm con Hổ. Sao mà lạ lùng thế nhỉ??? Cũng đơn giản thôi. Mọi cái hãy cứ để tự nhiên nó đến, không cần phải sắp xếp gì cả. Như vậy chắc là hay hơn, tự nhiên hơn và cảm xúc cũng thật hơn.


Bắt đầu từ hôm nay mình sẽ lưu vào đây những gì mình cần cất giữ. Không cần sự sẻ chia, không cần sự an ủi (nếu cần thì chỉ có thể là một vài người thân đáng tin cậy nhất)... chỉ muốn nhìn lại những gì đã qua một cách đầy đủ nhất để mà xả stress, để mà chiêm nghiệm, để mà suy ngẫm, để mà nhìn lại chính mình hay giữ lại một khoảnh khắc đáng nhớ nào đó trong cuộc đời.
08:24 17 thg 12 2010

CON TRAI - CON GÁI

Sáng chủ nhật, chẳng có việc gì vội, định "ngủ nướng" thêm tí nữa. Vừa lúc tiếng điện thoại đổ chuông. Nhất định không nghe. Tiếng tin nhắn dồn dập. Thì ra có người bạn gái mời đến ăn giỗ.
Vì phải chờ con đi học về nên đến muộn. Có người đã dùng xong, có người còn đang ăn, còn cô bạn của tôi vẫn còn loay hoay, chưa kịp ngồi vào mâm. Nhà đông con, lại tự nấu nên tất bật???
Hóa ra không phải vậy. Cái kiểu "cha chung không ai khóc" đúng là đây. Gia đình có 14 người, đủ cả con gái, con trai, con dâu, con rể nhưng ai cũng có lý do để từ từ mới đến (người ở xa nhất cũng chỉ cách 20km). Vì tổ chức giỗ ở nhà bạn tôi, nên hầu như mọi việc cô ấy đều phải lo liệu. Các ông anh cứ vô tư, các bà chị cứ mải lo cho gia đình riêng (làm như thiếu họ 1 buổi thì nhà cửa sẽ rối lên), các nàng dâu thì cứ như khách mời, đến tận giờ ăn mới xuất hiện. Đó là chưa kể phải gọi điện thoại mấy lần. Vậy mà cũng không đến đủ đâu nhé. Trong bữa ăn, một nàng dâu vô tư.... lự: "sau này má chết chắc không ai cúng má đâu, vì mấy ông con trai của má có ai ngó ngàng gì". Đắng nghẹn trong lòng.
Ăn xong, các ông anh lăn ra ngủ, các bà chị và các nàng dâu lại vội vàng ra về (không quên gói ghém thức ăn mang theo). Còn lại bạn tôi với những công việc tiếp tục phải làm.

Người Việt mình vẫn nặng lòng chuyện phải có con trai để nối dõi tông đường và thờ cúng sau này. 
Trước viễn cảnh này, Người mẹ già chỉ biết thở dài.

Các cụ nói chẳng sai:
Trai mà chi, gái mà chi
Miễn là có hiếu, có nghì thì thôi
Hy vọng bạn tôi sẽ được hưởng nhiều phúc đức của ông bà
10:18 26 thg 8 2012 

CHỌN MỘT HƯỚNG ĐI

Đường đời cũng giống như những con đường trên mặt đất. Đến một đoạn nào đó chắc chắn sẽ có một ngã rẽ. Cái khó là sẽ chọn hướng nào để tiếp tục cuộc hành trình. Đi thẳng ư? Rẽ phải hay là rẽ trái? Điều gì sẽ đến sau mỗi quyết định?

Tối nay EM hẹn đến chơi. Bất ngờ. Vì biết EM rất bận, hơn nữa hôm nay không phải là ngày cuối tuần - là dịp em có thể nghỉ ngơi sau những ngày tu luyện. Bất ngờ hơn khi EM bảo buổi gặp hôm nay như một lời chia tay với chị, vì em chuẩn bị bước vào giai đoạn tu 9 năm rồi. Vẫn biết khi bỏ nghề giáo, chọn một hướng đi mới EM đã suy nghĩ chín chắn và có sự quyết tâm rất lớn, chị rất ủng hộ em. Nhưng lòng vẫn không sao tránh khỏi sự nao nao khó tả.
EM tâm sự: "Thời gian vừa qua, có 3 lần em đã rơi vào trạng thái cô đơn, cũng thấy buồn và hiu quạnh lắm, nhưng rồi em tự nhủ con đường mình đang và sẽ đi là con đường mà mình đã chọn và nó sẽ là cơ hội để em được quan tâm giúp đỡ được nhiều người hơn thì tại sao lại để rơi vào tình trạng bị dằn vặt như thế? Và lòng quyết tâm đã giúp em vượt qua tất cả".
Mừng cho EM.
Chúc em vững bước và thành công
16:15 28 thg 8 2012

XEM PHIM 4D

Có thằng bạn rủ đi xem phim (thằng này ông xã mình biết và vợ chồng mình coi nó như người trong nhà, yên tâm).
Tưởng là phim chiếu ở rạp bình thường như bấy lâu nay mình vẫn nghĩ. Hóa ra.....
Nó bảo: Xem phim 4D nhé.
- Ở đâu?
- Ở ngay đường PVH, gần nhà mày đấy.
- Thế à, gần nhà tao mà sao tao không biết nhỉ?
- Ối giời, cả thành phố chỉ có 1 chỗ này chiếu phim 4D thôi đấy. Người ta từ nơi khác còn lăn lội đến đây để xem. Mày lạc hậu thế.
- Ừ, lạc hậu thật. 3D tao mới biết, là nhờ nhà thằng em nó có. Mà 4D nó khác 3D chỗ nào. Đừng nói là 3 khác 4 nhé (Điều này tao biết từ hồi mẫu giáo đấy).
- Mày biết 3D rồi chứ gì, vậy 4D là khi mày xem phim sẽ có đoạn nước xịt văng vào người, có gió thổi...
- Nói thế dễ hiểu. Nhưng xem 3D tao thấy chóng mặt. Không biết 4D có chịu nổi không? Mất công xem không được lại bỏ vé, uổng tiền.
- Không sao, phim chỉ chiếu 15 phút thôi mà. Đi một lần cho biết.
- Thì đi.

Phóng xe cái vèo là đến nơi. Vào thang máy. Bấm tầng số 6. Bước ra. Sao vắng lặng thế nhỉ, chỉ có mấy đứa choai choai đang chơi bida ở cái sảnh gần đó.
Tiến lại quầy vé, chưa kịp mở miệng, con bé bán vé đã ngọt nhạt:
- Anh chị (nhầm to rồi bé ơi, chúng tao là bạn bè thôi nhé) chờ có đủ 8 người thì rạp em mới chiếu được.
- Vậy là chờ thêm 6 người nữa phải không?
- Dạ (nó lí nhí trong cổ họng, cứ như là sợ phát hiện đang nói dối).
Đem thắc mắc hỏi thằng bạn: 8 người cũng chiếu, làm sao đủ "sở hụi". Nó độp ngay: Khéo lo nhỉ?
Ngồi chờ, mỗi người uống hết 1 chai nước thì có thêm 2 người nữa tới. Rồi 10 phút, 20 phút cũng chỉ từng ấy người. À, cũng có thêm vài người đến, nhưng chỉ là bọn nhóc đến chơi bida.
Hơn nửa tiếng, ở ghế chờ đã có tất cả 10 người. Tuy nhiên, có 2 người chọn phim A, 3 người chọn phim B. 5 người chọn phim C và 2 người còn lại chọn phim D. Bắng cách nào đấy, cô bé bán vé đã thuyết phục được mọi người cùng xem chỉ một phim. (Vậy mà cũng trưng cái 4 cái ap-phích ra để cho khán giả chọn, đúng là dân chủ nửa vời).
Vào rạp. Rạp nhỏ xíu, có chừng 30 cái ghế, cứ 2 cái ghép thành 1 cặp.
Lớ ngớ như ở trên núi mới xuống.
Cố leo lên cái ghế cao ngất ngưởng (ghế êm thật), thắt dây an toàn và đeo kính vào.

Một bộ phim về đại dương. Có tàu đi trên biển, có cá mập, có bạch tuộc cứ như chực lao thẳng vào mặt, có nước xịt vào người, có gió thổi lồng lộng (đúng y như đứa bạn đã nói) và có cả tiếng la hét của mấy đứa..... teen ngồi gần bên khi ghế nghiêng qua phải, nghiêng qua trái hay bật ngửa ra.

Loáng cái là hết phim. Áng chừng chỉ 10 phút là cùng.
Nếu cứ ngồi nhà thì tưởng 4D là gì ghê lắm. Nhưng xem 4D rồi thì thấy cũng ........ thường thôi.
Hehe.
Đúng là xem cho biết và về nhà thì có chuyện để kể đây.


15:22 31 thg 8 2012

MƯA SÀI GÒN

Sài Gòn dạo này hay mưa.

Đúng ra, mùa mưa ở Sài Gòn phải bắt đầu từ tháng 4 âm lịch (bài địa lý mình học hồi xưa cô giáo dạy thế). Nhưng những năm gần đây, do biến đổi khí hậu, do sự xâm hại của con người đến thiên nhiên (các bài báo họ viết thế), nên mưa nắng chẳng còn tuận theo theo chu kỳ. Cứ đỏng đảnh như cô gái thoáng vui, thoáng giận hờn vu vơ.

Mưa Sài gòn có nét riêng mà ai mới đặt chân đến mảnh đất này cũng rất dễ nhận ra. Sài Gòn  không có mưa phùn, mưa ngâu như ở miền Bắc; cũng chẳng bao giờ có những cơn mưa dầm dề từ ngày này qua ngày khác đến não ruột như ở miền Trung. Sài Gòn có những cơn mưa chợt đến rồi chợt đi, nhiều khi làm cho mọi người chẳng kịp trở tay, đến nỗi thỉnh thoảng đi trên đường, giữa trời xanh, nắng đẹp, người ta cũng không hề ngạc nhiên khi bắt gặp một vài người cứ mặc nguyên áo mưa chạy ào ào trên phố. Họ mới đi ra từ cơn mưa mà.
 

Mưa Sài Gòn cứ thế nhẹ nhàng đi vào những trang thơ trữ tình và những bản tình ca làm say đắm biết bao lòng người.

GẶP ĐỒNG HƯƠNG TRÊN .... PHỐ

Thỉnh thoảng đi trên đường, chợt bắt gặp đồng hương. Người già, người trẻ; nam hay nữ đều có cả. Nhưng chưa kịp nhìn nhau thì bóng dáng đồng hương đã phóng vèo qua mặt, mất hút trong biển người xuôi ngược.

ĐI QUA MÙA HÈ

Năm học vừa rồi, cô cháu gái của tôi thi môn cuối cùng vào ngày 29/4. Sau những ngày nghỉ lễ, ngày nào cháu cũng phải đến trường theo như thời khóa biểu. Cặp sách vẫn lặc lè từng ấy môn. Thứ 2, 3, 5, 6 có lịch học 2 buổi cũng phải đi đủ cả, nhưng thực chất mỗi ngày đến trường chỉ có chơi, chơi, và chơi. Tuy vậy, "nhất định không được em nào vắng mặt đấy nhé".(Lời cảnh báo của nhà trường)

Tuần đầu tiên được chơi thoải mái, chúng thấy thích lắm. Có đứa chơi game trên điện thoại, có đứa nói chuyện với nhau, có đứa chơi đánh cờ...
Tuần thứ 2 chơi những trò ấy cũng chán, chúng vác nguyên bộ bài vào. Hỏi: dám đánh bài trong trường à? Nó trả lời: thầy cô không có ở đó. Thật hết biết!
Sang tuần thứ 3 thì chúng nó oải thật sự và than vãn: không học mà ngày nào cũng phải lên trường, mệt quá.
Lê lết đến 24/5 thì trường làm lễ bế giảng.
Thế là "Mỗi năm đến hè thì... ta nghỉ hè".
Ấy ấy, đừng tưởng bở.
Cái ngày ấy dường như đã xa, xa lắm rồi. Trẻ con bây giờ làm gì còn có kỳ nghỉ hè thú vị với những chuyến về quê để thăm ông bà, những ngày được vui chơi thỏa thích.
Nhà trường chưa tổng kết năm học đã thấy treo trước cổng tấm băng rôn đỏ nổi bật hàng chữ trắng về chương trình học hè. Ghi tên đăng ký ngay, kẻo hết chỗ !!!!

Hình như bao nhiêu mơ ước, khát khao mà cha mẹ chưa thực hiện được nay như có dịp đều dồn hết vào con cái. Phải cõng trên lưng cái trách nhiệm học thay cha mẹ: nào là học đàn, nào là học vẽ, học toán, học văn, học anh văn, học vi tính, học võ, và cả học.... đánh cờ tướng, những đứa trẻ chẳng còn cái nét ngây thơ như độ tuổi của chúng. Thay vào đó là vẻ mặt đăm chiêu sau cặp kính cận. Thật tội.

Tháng 7 chưa qua đã thấy rục rịch đến trường để học chính thức. Có trường bắt đầu học ngay từ 1/8.
Chẳng hiểu tại sao tới tháng 9 mới khai giảng mà tháng 8 đã phải đi học rồi.
Ngày xưa (lại ngày xưa), vào ngày 5/9, sau hồi trống khai trường, tất cả học sinh trên cả nước mới đồng loạt lên lớp để học bài đầu tiên. Học như thế, nhưng chúng tôi có bao giờ bị thiếu thời gian đâu nhỉ? Cũng chẳng bỏ mất bài nào.

Mùa hè đi qua từ khi nào cũng chẳng hay biết.
Đi học trở lại chưa được một tháng mà đứa nào đứa nấy ngày nào cũng ra rả đọc bài thuộc lòng, làm toán đến tận khuya. Sáng mai lại tất tả, tranh thủ ăn sáng trên chiếc xe mà cha mẹ hoặc ông...xe ôm chở đến trường.

AI CHỞ MÙA HÈ CỦA..... HỌC SINH ĐI ĐÂU?????????
15:37 28 thg 8 2012