Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

TRIẾT LÝ NHÂN SINH

💖💕💝💌

Cuộc sống có muôn điều kỳ diệu mà thượng đế đã ban tặng cho con người. Đến trong cuộc đời này là may mắn, nhưng sống khỏe mạnh an nhiên là điều may mắn hơn. Ai đó cứ ngỡ ngàng trước những thứ người khác đang nắm giữ là hạnh phúc, nhưng đâu có biết rằng họ cũng luôn khao khát về những cái mà mình đang có.
Lối đi ngay dưới chân mình và phía trước luôn có một con đường. Không bao giờ là huyễn hoặc cả.
Thế nhé!

MỪNG CON TỐT NGHIỆP

Một sắc phục, một kiểu áo mũ và đứng rất xa..., nhưng NÓ vẫn không lẫn vào đâu được. Bởi vì NÓ đặc biệt lắm. Khi NÓ cùng các bạn trong nhóm được thực hiện nghi thức tung mũ như một cách đánh dấu cho sự giã từ thời sinh viên và trở thành tân cử nhân, thì cả hội trường lặng đi, rồi vỡ òa trong hân hoan, phấn khởi. 
Nhà trường đã trang bị cho nhiều thế hệ (trong đó có NÓ) kiến thức chuyên môn và các phương pháp tư duy. Đó là yếu tố nền tảng giúp NÓ thu thập, vận dụng và phát triển tri thức rộng lớn.

Nhưng sự thành công của mỗi người luôn phải là sự cố gắng vượt qua mọi trở ngại và thử thách. Bằng năng lực, trí tuệ, thái độ, động cơ học tập và phấn đấu; bằng tinh thần vượt khó và sự nỗ lực thường xuyên, NÓ cùng các bạn đã hoàn thành chương trình học tập có chuẩn mực với chất lượng được đánh giá khắt khe, trở thành trí thức trong lĩnh vực khoa học xã hội-nhân văn, mang trọng trách góp phần gìn giữ các chân giá trị.
Ôm NÓ thật chặt và âu yếm truyền thêm năng lượng để NÓ vững vàng bước tiến.
💖💝💗💓💟
Cảm ơn cô Huynhho Tuongvan đã dành thời gian chung vui và nhiệt tình ghi giúp những khoảnh khắc đẹp này.

THÁNG MƯỜI HAI


Hãy vui cười cùng nắng sớm ban mai.

Để đông sẽ qua mau ngày giá rét
Xuân lại về cho xanh chồi, lộc biếc
Hương nồng nàn ngan ngát sự hồi sinh
🌴🌷🌲🌺🌿🌸
Hãy đắm mình vào tia nắng lung linh
Mỗi bình minh xua nhanh đêm lạnh giá
Đời vẫn sáng với bao điều mới lạ
Thả hồn mình vào hoa lá cỏ cây.
💗💖💓💕
Mãi nhớ về một ngày tháng mười hai…!
-----------
Xin phép được đăng ảnh chung

LOẠN NHỊP THÔI MÀ

Mai Mai đã thêm 2 ảnh mới.

Em nhớ người, người cũng nói nhớ em.
Nhưng hai nhớ chẳng hòa thành một mối
Em thế đó, vẫn ngây thơ nông nổi
Cứ nặng lòng với ký ức liêu xiêu.
Nồng nàn trao, đã phai nhạt đi nhiều.
Tên em đó, người cũng không còn nhớ
Tỉnh cơn mê sau bao lời hẹn hứa
Loạn nhịp thôi mà, nào đâu phải yêu thương 😠

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

VÔ ĐỀ

Bạch Mai - cô bé "ngốc nghếch" của cô!
4 năm đã trôi qua, dù em cứ mãi im lìm và không bao giờ nói chuyện với cô nữa, nhưng cô vẫn lưu nick của em. Bởi với cô, em là người học trò rất đặc biệt.
Bao nhiêu kỷ niệm đã gói kỹ và cất sâu trong ký ức. Tuy nhiên, dù muốn hay không, vẫn cứ nhớ.

Này là ngày đầu tiên nhận lớp, một cô bé đến chào cô với ánh mắt lấp lánh, miệng ríu rít thật hồn nhiên: "mấy ngày nay, lớp chưa có ai quản lý, em xung phong làm lớp trưởng tạm thời, cô nhé". Rồi những ngày làm việc cùng nhau, sự nhanh nhẹn và nhiệt tình của em đã đọng trong cô rất nhiều cảm mến. Cũng không thể quên, khoảng thời gian lớp chểnh mảng học hành, cô buồn và nản lắm, dọa (chỉ dọa thôi) sẽ giao lớp cho thầy cô khác, em đã vội viết những tâm tư, nhận hết trách nhiệm về mình, kín cả 2 trang A4. Đến gặp cô, thư chưa kịp trao mà nước mắt đã chảy dài vì "sợ cô bỏ lớp". Thương làm sao! Lá thư đó cô vẫn còn cất giữ cẩn thận cùng hàng trăm con hạc giấy mà cả lớp đã cặm cụi xếp, rồi ghi lên đó những lời thiết tha.
Em dịu dàng nhưng cũng mạnh mẽ lắm. Dám nghĩ, dám làm. Mỗi khi có vấn đề cần tháo gỡ, em đều tìm đến cô để chia sẻ và mong nhận được lời khuyên có hướng giải quyết tốt nhất. Vậy mà tại sao lần ấy, em lại "ngốc nghếch" tự quyết vội vàng đến thế, để cho cuộc hẹn sau kỳ nghỉ tết vĩnh viễn dở dang...!?
Hôm nay, với lớp hiện tại, cô lại vướng tâm trạng như ngày nào. Kỳ lạ là ngẫu nhiên được nhìn thấy những lời "nức nở" của em. Chợt bừng tỉnh. Ừ, giữa bao bộn bề cảm xúc, những ấm áp và yêu thương vẫn luôn tồn tại để cho ta vịn vào mà đứng vững, tiếp tục đi tới.
Nhớ em thật nhiều - # Cá Lóc Ngok Nghếch

Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

MÙA SANG


Mùa sang.
Một chút cảm giác nhẹ nhàng tận sâu trong tâm hồn dù cho vẫn còn thoáng lo âu, ngập ngừng và hoang hoải cho những con đường phía trước.
Sống, trải nghiệm, đi nhiều, tĩnh tâm để ngộ ra nhiều thứ mà sách vở không dạy. Tự đi, tự tìm, tự hỏi, tự ngẫm để cảm nhận những mảnh đời, những lặng thầm, những mảng màu, những góc khuất của cuộc đời để thấy mình vẫn còn may mắn và hạnh phúc.
Cuộc sống là điều kì diệu thượng đế đã ban tặng cho con người, đến trong cuộc đời này là hạnh phúc, nhưng sống khỏe mạnh an nhiên là điều hạnh phúc hơn. Ai đó cứ ngỡ ngàng bởi những thứ người khác đang nắm giữ là hạnh phúc mà đâu có biết rằng người khác cũng khao khát những cái mình đang có.
Hãy luôn thấy mình là người may mắn, dù là trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Phía trước luôn có một con đường – không bao giờ là huyễn hoặc cả. Để mỗi ngày lại đẹp như cổ tích.
#Tản mạn#

BẬN, BẬN LẮM

đang  cảm thấy Làm thơ khi chờ taxi giờ cao điểm sẽ bớt sốt ruột.
.
(Gửi "Bồ câu bé nhỏ" của anh)😜
Em BẬN LẮM... Anh biết. Em, em hỡi...
Nên chẳng còn gọi điện, gửi dòng tin
Anh mong chờ, em vẫn cứ lặng im?!
Hoặc nhắn vội: “Thông cảm, em BẬN LẮM”.
Em BẬN LẮM, anh biết em BẬN LẮM.
Còn lúc nào để thăm hỏi nhau đâu
Anh đã thôi trách móc với u sầu
Vì có biết khi nào em rảnh rỗi?
Em BẬN LẮM... chẳng thường xuyên thăm hỏi
Mất thói quen chúc nhau giấc ngủ ngon
Ngừng hỏi xem đã khỏi bệnh hay còn
Dần quên lãng lời mừng nhau mỗi sáng.
Em luôn nói, rằng "em đây... BẬN LẮM
Việc em nhiều, không kể xiết nghe anh
Thời gian đâu mà nhắc nhở, dỗ dành.
Ta đều lớn, cứ tự lo. Anh nhé!"
Anh đã hiểu, chỉ âm thầm lặng lẽ
Em bận nhiều, nên dám giận chi đâu
Nhưng em ơi, sợ đến lúc ngoảnh đầu
Yêu thương đã nhạt nhòa cùng dĩ vãng.
(Viết thuê theo đơn đặt hàng)