Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

MÙA SANG


Mùa sang.
Một chút cảm giác nhẹ nhàng tận sâu trong tâm hồn dù cho vẫn còn thoáng lo âu, ngập ngừng và hoang hoải cho những con đường phía trước.
Sống, trải nghiệm, đi nhiều, tĩnh tâm để ngộ ra nhiều thứ mà sách vở không dạy. Tự đi, tự tìm, tự hỏi, tự ngẫm để cảm nhận những mảnh đời, những lặng thầm, những mảng màu, những góc khuất của cuộc đời để thấy mình vẫn còn may mắn và hạnh phúc.
Cuộc sống là điều kì diệu thượng đế đã ban tặng cho con người, đến trong cuộc đời này là hạnh phúc, nhưng sống khỏe mạnh an nhiên là điều hạnh phúc hơn. Ai đó cứ ngỡ ngàng bởi những thứ người khác đang nắm giữ là hạnh phúc mà đâu có biết rằng người khác cũng khao khát những cái mình đang có.
Hãy luôn thấy mình là người may mắn, dù là trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Phía trước luôn có một con đường – không bao giờ là huyễn hoặc cả. Để mỗi ngày lại đẹp như cổ tích.
#Tản mạn#

BẬN, BẬN LẮM

đang  cảm thấy Làm thơ khi chờ taxi giờ cao điểm sẽ bớt sốt ruột.
.
(Gửi "Bồ câu bé nhỏ" của anh)😜
Em BẬN LẮM... Anh biết. Em, em hỡi...
Nên chẳng còn gọi điện, gửi dòng tin
Anh mong chờ, em vẫn cứ lặng im?!
Hoặc nhắn vội: “Thông cảm, em BẬN LẮM”.
Em BẬN LẮM, anh biết em BẬN LẮM.
Còn lúc nào để thăm hỏi nhau đâu
Anh đã thôi trách móc với u sầu
Vì có biết khi nào em rảnh rỗi?
Em BẬN LẮM... chẳng thường xuyên thăm hỏi
Mất thói quen chúc nhau giấc ngủ ngon
Ngừng hỏi xem đã khỏi bệnh hay còn
Dần quên lãng lời mừng nhau mỗi sáng.
Em luôn nói, rằng "em đây... BẬN LẮM
Việc em nhiều, không kể xiết nghe anh
Thời gian đâu mà nhắc nhở, dỗ dành.
Ta đều lớn, cứ tự lo. Anh nhé!"
Anh đã hiểu, chỉ âm thầm lặng lẽ
Em bận nhiều, nên dám giận chi đâu
Nhưng em ơi, sợ đến lúc ngoảnh đầu
Yêu thương đã nhạt nhòa cùng dĩ vãng.
(Viết thuê theo đơn đặt hàng)

Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

ĐỎ THẮM ƠN SINH THÀNH, DƯỠNG DỤC

đã thêm 2 ảnh mới.
Mấy mươi năm rồi mà vẫn nguyên vẹn những náo nức mênh mang của ngày tựu trường. Lòng bồi hồi, con nhớ ngày "đầu tiên đi học", không phải Mẹ, mà là "Ba dắt tay đến trường", cứ bỡ ngỡ, cứ rụt rè vì lạ lẫm, lo âu. Rồi con cũng run run và khóc òa khi không thấy tên mình được xướng lên mà danh sách thì đã hết. Ba đứng bên cửa sổ lớp học, lại là người thay Mẹ "dỗ dành yêu thương" bằng đôi mắt hiền từ đầy khích lệ.

Con bâng khuâng trở về những năm tháng cũ đầy kỷ niệm. Lòng man mác, thương Mẹ dành dụm chắt chiu cho con đi học xa nhà, Ba viết thư động viên đều đặn mỗi tuần.
Không ai khác, Ba Mẹ chính là nhà giáo tiên phong, người thầy lớn đã dìu dắt, nâng đỡ con trên mọi nẻo đường, dạy cho con những bài học lấy từ thực tế của cuộc sống. Có chông gai, có trưởng thành. Khi con vững vàng cũng là lúc Ba Mẹ đã phải đánh đổi rất nhiều thứ của cả một đời người.
Khai giảng năm nay trùng với Lễ Vu lan báo hiếu. Vẫn là hoa hồng 🌹đỏ thắm ơn sinh thành, dưỡng dục.
Dù ở chân trời góc bể nào, Ba Mẹ mãi bên con

CON GÁI TUI

Con tui

Thứ Ba, 29 tháng 8, 2017

NIỀM VUI NHỎ

Khi cô giáo dạy tôi nói rằng: "Không gì vui bằng khi gặp lại ai đó mà được họ chào hỏi. Và nếu được gọi tên thì lại càng tuyệt vời hơn. Một cảm giác rất lạ và sung sướng vô cùng". 
Tôi đã từng hoài nghi về điều đó. Bởi người Việt mình chẳng quen cách chào có kèm tên riêng, đôi khi có thể bị xem là thiếu tế nhị.
Cho đến khi, ở một buổi lễ trao bằng tốt nghiệp, có chàng trai trẻ, dáng cao lênh khênh tươi cười lễ phép: "Em chào cô Mai" thì tôi mới nghiệm được những gì đã lĩnh hội. Cảm xúc thật sự vỡ òa sau thoáng chốc ngỡ ngàng.
Khóa 36 ra trường, tính đến nay vừa đúng 3 năm. Quãng thời gian đó đã đủ để cho em phấn đấu có việc làm rất tốt và nỗ lực học tập để đạt được bậc đào tạo cao hơn. Điều quan trọng là em vẫn còn gọi đúng tên cô giáo. Lòng cũng thấy hân hoan.
🌼🌿💮🌿
Vâng. Giờ thì tôi đã tin. Giao tiếp ứng xử tốt sẽ mang lại một phép nhiệm màu trong tình cảm mỗi người

VIẾT CHO VUI

Nhiều khi bị ức chế thấy pà nụi.
Ngày lành tháng tốt, hay do ăn ở kiểu gì mà chỉ trong vòng 2 tuần đã xảy ra chuyện hi hữu: 3 bên, 4 phía rủ nhau xây nhà. Đầu tháng, nhà thèn vách bên phải chạy qua nhỏ nhẹ: sắp tới em "nàm nại" cái nhà, chỉ 1 trệt - 1 nửng - 2 nầu, cỡ 5 tháng "nà" xong, sẽ ồn ào, thông cảm nhé chị. Nó nói vậy chứng tỏ là người văn minh đấy, chứ không ừ thì cũng chả làm gì được nó. Với lại nghĩ rằng: ai chẳng có lúc này lúc khác, nên rất hớn hở đi lánh nạn 2 ngày, cho nó dỡ nhà cũ. Khi nó vừa đóng cọc xong thì nhà chế đằng sau san nền. Và sáng hôm kia thì ông cụ có miếng đất trống bên trái cúng động thổ. Tía má ơi, nhìn tình hình đã, đang và sắp diễn ra là hiểu vì sao bệnh cảm xoàng mà chữa hoài cũng chưa khỏi. Bây giờ thì đã bị bao vây giữa một đại công trường rồi. Không kể bụi bặm, tình trạng bất an và mất ngủ đã đạt đến ngưỡng báo động đỏ. Ban ngày thì đinh tai, nhức óc bởi tiếng đào xới, đục, gõ. Ban đêm phập phồng khi xe cộ gầm rú ra vào đổ nguyên vật liệu. Nhà cửa rung bần bật y như bị động đất. Thèn có nhà phía bên phải nhăn nhở: bác cứ yên chí, có gì em đền. Bác không chết đâu mà "no". Haizzx. Bác không mong mày đền, kon nhé. Bác chỉ cần mày nói thợ làm đến 5g chiều và thứ 7, chủ nhật nghỉ đi, để bác còn có đôi lúc được ở trong túp lều của mình. Chứ cứ như vầy, bác không biết đi đâu về đâu nha kon. Kon đã đẩy bác đi xa quá và sắp lạc trôi rồi đấy.
Trong khi chờ nó nghe được lời thỉnh cầu này, ra chỗ tàn dư của núi lửa trú cho yên thân.
P/s: Stt để chế độ công khai, y như kiểu "Ánh trăng nói hộ lòng tui". Hí hí 😄😊😁

Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

NHUNG NHỚ MỘT MÀU HOA

đã thêm 5 ảnh mới — đang  cảm thấy Phượng sắp tàn mà hè vẫn chưa đến với em tại Trường Của Em Be Bé, Nằm Ở Giữa Hàng Cây.
NHUNG NHỚ MỘT MÀU HOA
Mỗi mùa hoa là mỗi cuộc kiếm tìm
Lời giải đáp: Đâu là màu hoa nhớ
Ai cũng từng ngẩn ngơ thời hoa đỏ
Chút hồn nhiên, da diết tuổi học trò.
Những ngày thơ xa mãi tự bao giờ
Năm tháng cũ, tất cả là ký ức
Nhành phượng ấy vẫn một màu rạo rực
Hạ trở về, cồn cào tiếng ve ran.
Mùa hoa này lòng thoáng thấy miên man
Khép rưng rưng vòm lá xanh bên cửa
Cháy hết mình vẫn khát khao màu lửa.
Bao luyến thương, nước mắt chỉ trực trào
Hạ lại về cho nắng mới xôn xao
Tiếng thời gian vỡ trăm nghìn mảnh nhớ
Và lại ngắm khung trời hoa phượng nở
Ngát tâm hồn, nhung nhớ một màu hoa
#Ha2016#Nhungnhomotmauhoa#

Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017

TỪ KHI NÀO ???¿¿¿???


Từ khi nào, chẳng còn tay trong tay?
Những đắm say nhạt theo từng ngày tháng
Bao nhớ thương phai trong chiều tàn nắng
Kỷ niệm chung cũng rơi rớt ít nhiều.
Từ khi nào, quên hết những dấu yêu?
Cứ dần xa, nên chẳng còn chia sẻ
Vẫn thấy nhau mà trầm ngâm lặng lẽ
Đắng đót buồn, mặn chát cả bờ môi.
Từ khi nào, tâm hồn quá xa xôi?
Thôi đã hết lời yêu thương chan chứa
Để tàn lụi những khát khao thắp lửa
Mảnh trăng kia sẽ khuyết mãi không đầy.
Từ bao giờ...? Khi đã muốn buông tay
Thì thôi nhé, hãy quay lưng ngược bước
Khi nhạt rồi, có thể nào níu được.
Cắt làm đôi, môt khoảng cách vô hình.